Người chắp cánh những ước mơ

Người chắp cánh những ước mơ Người chắp cánh những ước mơ
Người chắp cánh những ước mơ

“Người thầy, vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa, từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy, để em đến bên bờ ước mơ, dù năm tháng rộng dài gió mưa…”. Giai điệu ngọt ngào của bài hát “Người thầy” ngân vang gợi nhắc mỗi học trò: Sắp tới ngày 20 – 11, Ngày nhà giáo VN.

   Từ ngàn đời nay, nghề dạy học luôn được xem là “nghề cao quí nhất trong các nghề cao quí, nghề sáng tạo nhất trong các nghề sáng tạo” ( Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói). “Dưới ánh hào quang của ảnh sáng mặt trời, không có nghề nào cao quý bằng nghề dạy học” (Đôn – ki – xtôi) . Người thầy được ví như những người lái đò ngày đêm cần mẫn chở con thuyền tri thức đưa mỗi lứa học trò đến bến bờ thành công hay còn được gọi là Người chắp cánh những ước mơ cho thế hệ trẻ bay cao bay xa. Có không ít những người thầy đã trở thành hình mẫu để học sinh cố gắng phấn đấu vươn tới. Ngày 20 – 11 hằng năm là ngày mỗi học sinh nói riêng và toàn dân nói chung thể hiện sự tri ân với công ơn của các thầy cô. Thầy cô không chỉ là người dạy chữ, mà còn dạy mỗi chúng ta cách làm người. Thầy cô còn là người vun trồng, chắp cánh những ước mơ trong mỗi học trò. Hằng ngày, trên bục giảng, hằng đêm bên trang giáo án, mái tóc thầy ngày càng nhiều sợi bạc, thì những lứa học trò với tri thức, hoài bão, khát vọng được chắp cánh cũng ngày một nhiều thêm, thế hệ này nối tiếp những thế hệ kia bước đến tương lai bằng con đò mà thầy là người cầm lái. Bước qua chuyến đò, có người thành công, cũng có người thất bại nhưng chắc chắn một điều, sâu thẳm trong mỗi người đều ghi nhớ công ơn người lái đò ấy – người thầy.

Là một học sinh còn đang ngồi trên ghế nhà trường, hơn ai hết, em hiểu sâu sắc vai trò, công ơn của mỗi thầy cô. Nhìn bóng dáng cô thầy sớm hôm tới lớp, say sưa với những con chữ trên bục giảng, trong lòng em luôn trào dâng cảm xúc kính yêu, ngưỡng mộ và lòng biết ơn vô bờ. Mỗi lời thầy cô nói, mỗi hành động cử chỉ của thầy cô đều chất chứa sự dịu dàng, ân cần, sự quan tâm vô bờ dành cho những đứa học trò nhỏ. Niềm vui, niềm hạnh phúc của thầy cô đơn giản là thấy học trò của mình ngày càng tiến bộ, ngày càng thành công. Còn với mỗi học sinh, sự báo đáp lớn lao nhất không phải là những món quà vật chất, mà là lòng biết ơn, sự cố gắng phấn đấu trong học tập, sự thành công trên mỗi bước đường đời dành tặng thầy cô – Người chắp cánh những ước mơ cho chúng em.

Em xin mượn lời của nhà văn Quách Mạt Nhược để tỏ lòng kính yêu, sự biết ơn đối với công lao của biết bao thế hệ thầy cô đang từng ngày, từng giờ dìu dắt những mầm xanh của đất nước bước dần trên những bậc thang dẫn đến thành công: “Mặt trời mọc, mặt trời tắt. Trăng tròn rồi trăng lại khuyết. Nhưng ánh sáng người thầy không bao giờ tắt..”. Cảm ơn thầy cô – Người chắp cánh những ước mơ.

Học sinh Trần Minh Trang – Lớp 9A1

Xem thêm thông tin: Tại đây