Một lần dại dột..” Mẹ tôi”

Mẹ tôi Một lần dại dột..” Mẹ tôi”
Mẹ tôi

   Tiếng đọc bài của cô giáo vang lên theo từng ánh mắt của lũ học trò lớp 7A1. Những câu văn, lời thơ của những bài Ngữ Văn luôn khiến tôi thả mình vào những dòng điệu du dương như đang nghe những bài hát vậy: một cảm giác thanh tĩnh đến lạ kỳ. Nhưng hôm nay, khi vừa đặt bút xuống trang giấy trắng dòng tên văn bản: Mẹ Tôi”,  ký ức về một sự sai lầm làm tổn thương mẹ của tôi  chợt ùa về. Đó không phải là những ký ức đầy màu rực rỡ, mà đó là những ký ức mà giờ, khi nghĩ lại, tôi không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân mình được nữa…

   Khi tôi đang là một cô bé tiểu học còn chểnh mảng, ham chơi, tôi học rất kém môn toán và kết quả là bị điểm 1 bài tập toán. Tôi không hề quan tâm, vì mẹ tôi vốn là một người hiền hậu, và tôi đã xua tay cho qua điểm bài ấy. Nhưng tôi không hề đoán trước được là mẹ tôi đã giận như vậy. Mẹ đã mắng tôi như thể tôi đã làm một điều ảnh hưởng lắm tới mẹ tôi. Tôi giận dữ, và đã thốt lên câu nói mà khi bước đi, đôi mắt mẹ như nhìn tôi với sự bàng hoàng khó tả: “ Con dám chắc rằng mẹ không phải mẹ của con! Con ghét mẹ!” Tôi bước những bước chân giận dữ cùng đôi mắt đã đẫm lệ, thầm ước muốn mình chợt biến mất thế giới này, và sống một cuộc sống tốt hơn thế này nhiều: một nơi mà tôi có thể thỏa sức làm điều sai trái mà không bị mắng. Tôi đóng sầm chiếc cửa phòng lại, ngoài trời  qua cửa sổ là một khung tranh ảm đạm, một bầu trời với những đám mây đen xám xịt. Tôi khóc cũng nhiều như những hạt mưa rơi xuống vậy. Tại sao mẹ lại phải bực bội với mấy điểm số chẳng mấy quan trọng đó chứ? Vì sao lại cứ phải giỏi bằng các bạn mới được mẹ yêu thương? Tôi bực mình lắm, cái tâm trạng khó chịu nhất mà tôi từng vượt qua tới giờ. Tôi ra khỏi phòng rửa mặt, đoán trước được đâu rằng trong căn phòng đối diện, mẹ cũng đang trải qua cảm xúc như tôi đâu. Tiếng khóc mẹ lại không đầy sự giận dữ như của tôi, mà lại như cố gắng kìm nén vết thương đau đớn sâu trong lòng vậy. Tôi chợt thấy hối hận vì những lời nói như con dao đã đâm vào tim mẹ tôi, thầm tự trách móc mình làm sao mà lại nói như thế với người đã sinh thành và nuôi dưỡng mình qua bao sóng gió, để rồi giờ đây đã để lại trong người ấy một ký ức thật đau buồn. Nhưng tôi còn quá hèn nhát, và tôi đã không dám bước đến bên mẹ và nói một câu xin lỗi, mà chỉ cắn chặt môi thầm bỏ cuộc, và ký ức ấy cũng theo thời gian mà phai nhạt dần…

   Tôi chợt thoát khỏi những suy nghĩ viển vông khi cô giáo gọi tôi đọc bài. Tôi vừa đọc những câu văn thật đầy xúc cảm mà chợt cảm thấy khóe mắt cay cay. Tôi giận bản thân mình lắm. Nếu giờ được quay trở lại thời gian vào lúc nghe tiếng mẹ đang khóc, chắc chắn tôi sẽ bước đến bên mẹ tôi và nói rằng: ‘’ Mẹ à, con xin lỗi lắm cho những câu nói không hay tới mẹ. Mẹ đừng nghe một đứa trẻ lớp 4 còn trẻ con và hãy tự hào mỉm cười với ý nghĩ rằng: Mình hạnh phúc vì con gái mình yêu thương mình hơn những gì mình khát khao, mẹ nhé!’’.

Ngọc Nhi – Lớp 7A1

Xem thêm thông tin: tại đây